
Tôi và Nó chơi với nhau từ hồi 9 tuổi. Thế mà ở cái tuổi ấy, không biết có phải do bản năng ích kỷ chỉ muốn những gì mình yêu thương thuộc về mình hay không mà tôi đã nuôi dưỡng mong muốn Nó chỉ có Tôi là bạn thân duy nhất mà thôi. Tuổi thơ thật đẹp với những buổi chiều cùng nhau tan học, với những bài thơ viết về bố về mẹ bỏ dở, với những món ăn tự sáng tác, với những buổi chiều hai đứa cùng lội nước sau cơn mưa… Tôi phải thừa nhận và ngay cả những người thân xung quanh tôi cũng phải thừa nhận rằng tôi có một trí nhớ rất tồi. Vậy mà những ký ức của một một thời tuổi thơ Tôi và Nó tới giờ vẫn hiện lên mồn một trong trí óc tôi.
Thời gian trôi, tình bạn của chúng tôi đã có lúc rơi vào lãng quên vì hai đứa mải mê với cuộc sống riêng của mình. Nhưng sau tất cả, chúng tôi vẫn là đôi bạn thân như cái gì nhỉ??? (Nó không cho tôi nói ra cái cách ví mà tôi thích nhất với lý do nghe hơi thô nên đành tạm dừng việc ví von ở đây).
Ngày bé, chúng tôi vẫn thường cùng nhau mộng mơ về tình yêu. Chúng tôi còn tự đặt ra hai nhân vật “nguời yêu tương lai” mang hai cái tên gần giống nhau HTK và HTT (không hiểu có phải họ là anh em không???). Tình bạn thật đẹp, tình yêu trong tưởng tượng và tất cả những gì cuộc sống mang lại cho chúng tôi thật đẹp. Và chúng tôi lớn lên, lớn lên.
Có người đã ví, tôi như tờ giấy trắng bị thấm ít hạt mưa. Còn tôi tự ví mình như một con mèo con bị dính mưa ngồi ngắm một lâu đài xây bằng nồi buồn tự mình tạo ra trong ảo ảnh. Thỉnh thoảng tôi lại tự an ủi mình rằng con người ta thật ra chẳng có bao nhiêu nỗi buồn. Sở dĩ người ta buồn lâu như vậy là vì đã nghĩ tới nỗi buồn của mình thật nhiều lần. Và tôi đã nghĩ nỗi buồn của mình là lớn lắm (lớn nên mới buồn lâu đến vậy???). Sau này khi chứng kiến nỗi buồn của Nó, tôi mới nhận ra nỗi buồn của mình thật bé nhỏ.
Ngày tôi đi lấy chồng, tôi chỉ mong một điều rằng Nó cũng sớm tìm được hạnh phúc như tôi. Tôi mong nó sớm tìm được người yêu thương nó chân thành, thực lòng tốt và nó cũng yêu người đó. Tôi nghĩ nó xứng đáng hơn bất kỳ ai khác và tôi vẫn nghĩ người đàn ông có nó sẽ vẫn là người may mắn nhất. (Tôi cũng vẫn nói với nó, nếu là con trai tôi sẽ yêu nó – con chim sơn ca luôn yêu đời yêu cuộc sống và mang lại sự bình yên cho tôi mỗi khi tôi tìm đến).
Tới giờ với tôi cái quá khứ của nó vẫn chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ nhưng lại làm ảnh hưởng tới hiện tại. Tôi ước gì cái giấc mơ ấy biến mất vĩnh viễn, con người ấy chưa từng tồn tại và nó chưa từng có cái quá khứ ấy, đừng nói gì tới chuyện coi nó vẫn là hiện tại của mình để mà có bất kỳ sợi dây liên lạc hay ràng buộc gì. Tôi căm ghét kẻ đó như thể đó là con quỷ lưỡi đỏ xuất hiện trong giấc mơ tuổi thơ của tôi. Và tôi mong hắn biến mất mãi, mãi mãi như giấc mơ về con quỷ đỏ đã không trở lại trong tôi.
“Hạnh phúc đích thực không cho ta quyền hồ nghi
Quá khứ chân thành là mảnh khuyết cho tình yêu ta trọn vẹn”
Câu chuyện hoàng tử ếch đã kết thúc có hậu. Nhưng trước khi công chúa tìm được hoàng tử, nàng đã phải hôn nhiều con ếch. Tôi luôn tin vào số phận, nhưng chẳng mấy ai lại biết cái số của mình nó là bao nhiêu. Cố gắng và hy vọng là những gì Tôi và Nó hay bất kỳ ai đều nên làm. Tôi tin, rồi hạnh phúc sẽ lại mỉm cười!
Và
TÔI LUÔN YÊU NÓ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!