T bảo đọc blog thấy mình tâm trạng quá. Ừ nhỉ! Nhưng mừ tâm trạng thì mới muốn viết mà đã viết ra thì đầy tâm trạng… Lúc có tâm trạng lại viết… Và viết thì biết sao rồi đấy… Hì hì…
Có người bạn đã nói với mình “Thực ra con người ta chẳng có bao nhiêu nỗi buồn. Sở dĩ người ta buồn lâu như vậy là vì đã nghĩ tới nỗi buồn của mình thật nhiều lần”. Trong cuộc sống, đúng là có những lúc cũng ý thức được là mình đang hạnh phúc (như thế là đã trọn vẹn với trái tim rồi đấy). Nhưng người ta lại thường nghĩ đến những nỗi buồn hơn là ngồi đếm những giây phút hạnh phúc.
Chẳng thế mà có thời mình suốt ngày ngân nga: “Em đã thả đi bao nỗi buồn buộc bằng tóc rụng… nỗi buồn đóng thành tầng…” Chẳng thế mà bạn mình (có lẽ sau khi đọc blog) lật đật gọi điện từ Mỹ chỉ để hỏi mình sao rồi. Chẳng thế mà mình cũng làm khối kẻ phải lo lắng. (hì hì).
Bọn mình tuyền những người cao quý nhỉ??? Cám ơn tất cả chúng mày nhé. Hy vọng thế hệ sau cũng vẫn tốt với nhau như vậy…
Hôm nay mình muốn viết một entry vui về những giây phút hạnh phúc trong cuộc sống mới mà đôi khi mình cũng có phần quên lãng.
*
* *
(Tặng Anh và những người bạn của Em)
ĐÔI KHI HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ…
Hạnh phúc là sáng thức dậy thấy bàn chải đã được phết kem (như có phép mầu nhỉ)…
Hạnh phúc là được “ườn èo” mỗi sáng không chịu đi làm mà không bị quở trách…
Hạnh phúc là có người cằn nhằn cứ phải dọn quần áo của em vứt ra vung vãi…
Hạnh phúc là có người mua bánh mỳ trứng cho em ăn (thay vì việc em mua bánh mỳ trứng cho người)…
Hạnh phúc là thỉnh thoảng em lại tự thưởng cho mình một bữa có người đưa đi làm…
Hạnh phúc là mỗi trưa có người chúc ăn ngon (vì văn phòng chỉ có mỗi một mình thì ăn làm sao mà ngon được) và mỗi tối có người chúc ngủ ngon theo cách như khi còn độc thân...
Hạnh phúc là những hôm đi làm về muộn có người ra đợi em ở đầu ngõ (em vốn hay sợ ma lắm)…
Hạnh phúc là có người tự dưng gắp thức ăn ngon vào bát em (cái này là hạnh phúc lắm) và ngược lại em được gắp trả thức ăn không ngon vào bát người…
Hạnh phúc là có người cõng em xuống cầu thang những khúc vắng người…
Hạnh phúc là đi ngủ dù xem phim ma cũng không còn cảm thấy sợ ma nữa…
Hạnh phúc là được gối tay người ngủ (dù ngày xưa em không quen dùng gối) và bò lên người để ngủ cho sung sướng (theo kiểu ăn trên nằm chóp)…
Hạnh phúc là có người cùng em giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa v.v và v.v (làm những việc ấy một mình tủi thân lắm)…
Hạnh phúc là luôn được kêu cứu mỗi khi cần (cái này là thường xuyên lắm, hí hí)…
Hạnh phúc là gọi chồng là mẹ trong lúc còn đang mơ màng giấc ngủ (Chồng sướng nhé được nâng bậc)…
Hạnh phúc là cuối tháng có người đưa hết lương cho em, có anniversary và quà hàng tháng hàng tháng…
Hạnh phúc là có người mua cháo và bón cho em lúc ốm (hồi ở nhà với mẹ, mẹ cũng vẫn thường chăm em như vậy những lúc ốm đấy)…
Hạnh phúc là hàng tối được ngồi (không phải nằm đâu nhé) lên lòng chồng đọc kinh (rất enjoyable???)…
*
* *
Còn nhiều giây phút hạnh phúc khác mà không thể đếm hết. Nhưng cũng còn nhiều mong muốn về hạnh phúc mà chưa đạt được. Nhưng biết bao nhiêu cho đủ. Thôi thì ghi nhận một điều ngoại trừ những lúc unhappy và bị “vùi dập” thì em cũng rất happy. Thôi thì tự nhủ mình những lúc bị dập vùi thì ngồi đếm những phút giây hạnh phúc cho đời nó tức... Hè hè...
… Và con tim đã vui trở lại…
| Và Như Thế Ta Đã Yêu Nhau Sáng tác: Nguyễn Hữu Đức - Thể hiện: Hồ Quỳnh Hương |