Wednesday, March 28, 2007

Cho những phút giây hạnh phúc đôi khi ta lãng quên...

T bảo đọc blog thấy mình tâm trạng quá. Ừ nhỉ! Nhưng mừ tâm trạng thì mới muốn viết mà đã viết ra thì đầy tâm trạng… Lúc có tâm trạng lại viết… Và viết thì biết sao rồi đấy… Hì hì…

Có người bạn đã nói với mình “Thực ra con người ta chẳng có bao nhiêu nỗi buồn. Sở dĩ người ta buồn lâu như vậy là vì đã nghĩ tới nỗi buồn của mình thật nhiều lần”. Trong cuộc sống, đúng là có những lúc cũng ý thức được là mình đang hạnh phúc (như thế là đã trọn vẹn với trái tim rồi đấy). Nhưng người ta lại thường nghĩ đến những nỗi buồn hơn là ngồi đếm những giây phút hạnh phúc.

Chẳng thế mà có thời mình suốt ngày ngân nga: “Em đã thả đi bao nỗi buồn buộc bằng tóc rụng… nỗi buồn đóng thành tầng…” Chẳng thế mà bạn mình (có lẽ sau khi đọc blog) lật đật gọi điện từ Mỹ chỉ để hỏi mình sao rồi. Chẳng thế mà mình cũng làm khối kẻ phải lo lắng. (hì hì).

Bọn mình tuyền những người cao quý nhỉ??? Cám ơn tất cả chúng mày nhé. Hy vọng thế hệ sau cũng vẫn tốt với nhau như vậy

Hôm nay mình muốn viết một entry vui về những giây phút hạnh phúc trong cuộc sống mới mà đôi khi mình cũng có phần quên lãng.

*

* *

(Tặng Anh và những người bạn của Em)

ĐÔI KHI HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ…

Hạnh phúc là sáng thức dậy thấy bàn chải đã được phết kem (như có phép mầu nhỉ)

Hạnh phúc là được “ườn èo” mỗi sáng không chịu đi làm mà không bị quở trách…

Hạnh phúc là có người cằn nhằn cứ phải dọn quần áo của em vứt ra vung vãi…

Hạnh phúc là có người mua bánh mỳ trứng cho em ăn (thay vì việc em mua bánh mỳ trứng cho người)…

Hạnh phúc là thỉnh thoảng em lại tự thưởng cho mình một bữa có người đưa đi làm…

Hạnh phúc là mỗi trưa có người chúc ăn ngon (vì văn phòng chỉ có mỗi một mình thì ăn làm sao mà ngon được) và mỗi tối có người chúc ngủ ngon theo cách như khi còn độc thân...

Hạnh phúc là những hôm đi làm về muộn có người ra đợi em ở đầu ngõ (em vốn hay sợ ma lắm)

Hạnh phúc là có người tự dưng gắp thức ăn ngon vào bát em (cái này là hạnh phúc lắm) và ngược lại em được gắp trả thức ăn không ngon vào bát người

Hạnh phúc là có người cõng em xuống cầu thang những khúc vắng người…

Hạnh phúc là đi ngủ dù xem phim ma cũng không còn cảm thấy sợ ma nữa…

Hạnh phúc là được gối tay người ngủ (dù ngày xưa em không quen dùng gối) và bò lên người để ngủ cho sung sướng (theo kiểu ăn trên nằm chóp)…

Hạnh phúc là có người cùng em giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa v.v và v.v (làm những việc ấy một mình tủi thân lắm)…

Hạnh phúc là luôn được kêu cứu mỗi khi cần (cái này là thường xuyên lắm, hí hí)…

Hạnh phúc là gọi chồng là mẹ trong lúc còn đang mơ màng giấc ngủ (Chồng sướng nhé được nâng bậc)…

Hạnh phúc là cuối tháng có người đưa hết lương cho em, có anniversary và quà hàng tháng hàng tháng…

Hạnh phúc là có người mua cháo và bón cho em lúc ốm (hồi ở nhà với mẹ, mẹ cũng vẫn thường chăm em như vậy những lúc ốm đấy)…

Hạnh phúc là hàng tối được ngồi (không phải nằm đâu nhé) lên lòng chồng đọc kinh (rất enjoyable???)

*

* *

Còn nhiều giây phút hạnh phúc khác mà không thể đếm hết. Nhưng cũng còn nhiều mong muốn về hạnh phúc mà chưa đạt được. Nhưng biết bao nhiêu cho đủ. Thôi thì ghi nhận một điều ngoại trừ những lúc unhappy và bị “vùi dập” thì em cũng rất happy. Thôi thì tự nhủ mình những lúc bị dập vùi thì ngồi đếm những phút giây hạnh phúc cho đời nó tức... Hè hè...

… Và con tim đã vui trở lại…




Và Như Thế Ta Đã Yêu Nhau
Sáng tác: Nguyễn Hữu Đức - Thể hiện: Hồ Quỳnh Hương

Monday, March 26, 2007

Cho những niềm đau sẽ hoặc sẽ không trở lại...

Bằng việc tha thứ cho người khác, bạn đã buộc bản thân mình - chứ không phải cái người đã gây tổn thương cho bạn - chịu trách nhiệm về hạnh phúc của mình.

Hãy biết ơn ai đó đã làm ta tổn thương, vì nhờ họ ta trở nên cứng rắn hơn.

Hãy biết ơn ai đã lừa dối ta, vì nhờ họ ta nhìn đời bằng con mắt từng trải hơn.

Hãy biết ơn ai đã đánh ta đau, vì nhờ họ ta ít gây ra nhiều nghiệp chướng.

Hãy biết ơn ai đã ruồng bỏ ta, vì nhờ họ ta biết làm sao để đứng vững 1 mình.

Hãy biết ơn ai đã làm ta vấp ngã, vì nhờ họ mà ta vững bước hơn trên đường đời.

Hãy biết ơn ai đã làm ta nhục nhã, vì nhờ họ mà ta khôn ngoan và biết chịu đựng hơn.

HÃY BIẾT ƠN - NGAY CẢ NHỮNG NỖI ĐAU SẼ HOẶC SẼ KHÔNG TRỞ LẠI...

Tuesday, March 13, 2007

..............................................................(THE DEATH)

"Không ai tránh được những bất hạnh này nọ ở đời. Nhưng cách nhận nó như thế nào lại thuộc cái quyền của mình. Nhận nó bằng nụ cười vẫn nhẹ nhõm hơn bằng tiếng rên la"

Giá mà có con muỗi độc, đỡ phải cười, cũng khỏi phải rên....



Một ngày kia

từ vết rạn nhỏ thôi

bỗng bùng lên ngọn lửa

đốt cháy hết những đam mê

của một thời

... Ngộ nhận về cuộc đời ...

... Ngộ nhận về nhau....

Sunday, March 11, 2007

WHEN U FEEL LIKE HOPE IS GONE...

Sometimes you find life so hard and all worst things come to you. Sometimes you feel so lonely, wishing someone there who really cares. Sometimes you desire to run away, hoping in a better tomorrow. And... Sometime you feel like HOPE IS GONE...

Cuộc sống thật khó khăn mày nhỉ. Nhiều lúc tự hỏi, tại sao cùng một lúc mọi chuyện tồi tệ lại ập xuống đầu mình. Những lúc ấy, cần một sự yêu thương, quan tâm và nâng đỡ nhưng sao khó quá. Đau đớn quá khi chứng kiến cảnh bố mẹ và người thân mình gặp chuyện bất hạnh mà không biết có hy vọng nào để thoát khỏi nó và không biết làm thế nào để gánh đỡ nỗi bất hạnh ấy? Đau đớn quá khi chợt nhận ra mình đã đặt tình bạn nhầm chỗ trong suốt mấy chục năm trời? Đau đớn quá khi nhận ra người mình yêu thương không còn như xưa nữa, đang ngày một ngày hai tuột khỏi tầm với của mình. Đau đớn quá khi thấy mình lạc lõng ở một thế giới mà không biết đến bao giờ mới có thể coi là thế giới của mình. Và còn gì đau đớn hơn khi đã đánh mất niềm hi vọng, chới với, chới với, không biết phải sống tiếp những ngày tháng sau này thế nào đây?

Cũng biết rằng niềm đau của mình là bé nhỏ đối với biết bao con người vẫn đang phải sống trên cuộc đời này. Nghĩ như vậy để có thêm nghị lực, nhưng cũng nghĩ như vậy để thấy rằng sinh ra trên đời đã là khổ, làm phận nữ còn khổ hơn. Chẳng thế mà nhiều người không muốn con mình là con gái.

Chắc chẵn sẽ có nhiều người cười trên nỗi đau của mình, chỉ hy vọng sống một đời có thể tìm được người có thể khóc cùng nỗi đau của minh. Sống như thế đã là có ý nghĩa và thành công.

Có ai đó tin vào luật nhân quả. Nhưng tại sao có nhiều người sống có nhân nhưng không có quả? Và cũng có nhiều người có quả mà không có nhân?