Thursday, January 10, 2008

CÁI SỰ ĐI ĐẺ

(Ảnh con gái 20 ngày tuổi)

“Đau khủng khiếp không có gì miêu tả nổi”. Đấy là những gì cô em đồng nghiệp cũ đã nói với tôi trước khi tôi sinh. Chả là nó cũng mới sinh được một cậu con trai bụ bẫm 3.5kg và chưa hoàn hồn về vụ sinh nở của mình. Thôi thì tôi đành sắp xếp hành trang cho cuộc vượt cạn của mình là một đống những mớ bòng bong về cái sự đi đẻ.

Ngày hôm ấy, 23:00, như thường lệ, sau khi thể dục và tắm rửa xong, tôi trèo lên giường chơi picachu cùng chồng. Một cảm giác tức tức dưới bàng quang và một chút ấm ách do hơi có nhu cầu đi đại tiện. “Không biết có phải con muốn ra không nhỉ?” “Chắc không đâu, chẳng nhẽ lại nhanh thế”. (Thú thực là lúc ấy tôi cũng chưa chuẩn bị tinh thần cho việc chuyển dạ của mình mặc dù đã đến due date. Phần vì tới ngày sinh rồi mà tôi vẫn ăn no ngủ kỹ và chưa có bất kỳ dấu hiệu chuyển dạ nào. Và cũng phần vì xu hướng đẻ trâu hiện nay nhiều hơn là đẻ non. Tôi và gia đình tôi đều chắc mẩm, phải qua noel tôi mới sinh.)

24:00. Tôi bắt đầu có cơn đau cứ vài phút một lần. “Chắc con đòi ra rồi. Thôi cố gắng ngủ đi tí lấy sức mai còn sinh”. Chúng tôi dự định 7-8h sáng hôm sau sẽ đi viện và quyết định đi ngủ để lấy sức cho màn “DẠO ĐẦU”.

2:30: Các cơn đau của tôi đến dồn dập, vài ba cơn trong 1 phút. Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ và hoang mang khi chợt nhận ra những gì đang xảy ra với mình không giống như những gì tôi đã đọc được trong sách và đấy cũng là lúc tôi có cảm giác mơ màng giữa các cơn co. Cả nhà quyết định đưa tôi đi đẻ luôn giữa đêm thay vì chờ tới sáng.

Trong lúc tỉnh lúc mơ giữa các cơn co diễn ra dồn dập, tôi vẫn còn nhớ những điều nhắn nhủ của bố chồng, rằng vào viện không được kêu và phải xác định người đàn bà vượt cạn một mình. Tôi sợ lắm. Tôi đã quen với việc lúc nào cũng có người đàn ông là Chồng ở bên, tôi sợ cảm giác phải “một mình”. “Tị nữa vào viện chỉ còn lại mình em, em biết làm thế nào anh?” Tôi nhớ là chồng tôi đã yên lặng. Và tôi bíêt anh ấy đã và sẽ làm tất cả những gì có thể vì tôi.

3:00: Tới viện. bác sĩ phán tử cung mở 8cm. Người ta đưa tôi lên bàn đẻ. Tôi như được thở phào nhẹ nhõm. Mọi người đều nói với tôi không có gì đau bằng đau đẻ. Tôi biết mình đã gần tới đích, và những gì đang diễn ra trong hiện tại vẫn hoàn toàn nằm trong sức chịu đựng của tôi.

Khi tôi chuẩn bị vào tới phòng đẻ thì cũng là lúc các cơn co chuyển thành cơn rặn. Có điều việc kiềm chế rặn còn khổ sở hơn là đau đẻ. Người ta tiêm cho tôi một mũi gì đó vào đùi. Tôi nhìn quanh. Các sản phụ đang rên rỉ, kêu la, ôm cột giường vật vã với cơn đau của mình. Tôi chú ý tới một sản phụ nằm cạnh giường tôi, mặt lạnh tanh, không rên, không kêu, nỗi đau chỉ được thể hiện bằng giọt nước mắt lăn dài trên má. Tự nhủ, chị gái này dũng cảm hơn cả mình.

Khi bác sĩ hô “rặn” cũng là lúc tôi cảm thấy cả một sự sung sướng râm ran. Tôi lấy hai hơi rặn làm hai phát và 3:20 ngày 20/12 con gái tôi mắt tròn xoe đen lay láy cất tiếng khóc chào đời. Ôi, thế là xong!