Lâu rồi không có cảm hứng viết lách gì cả, chỉ loanh quanh luẩn quẩn đi làm, về chăm con cũng hết ngày. Dưng mà tự nhiên thấy nhớ Sapa quá. Mình biết, mình lại nổi loạn.
Đã lâu lắm rồi mình không có cái cảm giác thảnh thơi đi dạo trên bờ cát bằng đôi chân trần.
Đã lâu lắm rồi mình không được nghe tiếng sóng.
Đã lâu lắm rồi không được hít cái không khí mằn mặn, tanh tanh rất đặc trưng của Biển.
Lại nhớ Em và Biển, Cơm và Magi...
Thèm quá!
Có cái gì đó cứ cuốn mình đi ra khỏi cái thế giới của riêng mình khiến mình không còn cảm thấy là chính mình nữa. Dưng mà hiện tại mình chẳng có điều kiện để thay đổi nó. Nó nói đúng, những người như mình và nó không được phép ốm, không được phép mệt, không được phép lười (không biết có được phép xì trét không nhỉ, chắc cái này thì được). Mình sẽ cố (mà cũng chẳng có cách nào khác). Không biết cố được đến bao giờ.
Nhưng có những lúc muốn được như sợi dây thả thõng xuống giếng quá.
Lại nhớ Sapa rồi. Mong cho Zinzin mau lớn quá.
Thursday, September 11, 2008
MINE
Subscribe to:
Comments (Atom)