Sunday, March 11, 2007

WHEN U FEEL LIKE HOPE IS GONE...

Sometimes you find life so hard and all worst things come to you. Sometimes you feel so lonely, wishing someone there who really cares. Sometimes you desire to run away, hoping in a better tomorrow. And... Sometime you feel like HOPE IS GONE...

Cuộc sống thật khó khăn mày nhỉ. Nhiều lúc tự hỏi, tại sao cùng một lúc mọi chuyện tồi tệ lại ập xuống đầu mình. Những lúc ấy, cần một sự yêu thương, quan tâm và nâng đỡ nhưng sao khó quá. Đau đớn quá khi chứng kiến cảnh bố mẹ và người thân mình gặp chuyện bất hạnh mà không biết có hy vọng nào để thoát khỏi nó và không biết làm thế nào để gánh đỡ nỗi bất hạnh ấy? Đau đớn quá khi chợt nhận ra mình đã đặt tình bạn nhầm chỗ trong suốt mấy chục năm trời? Đau đớn quá khi nhận ra người mình yêu thương không còn như xưa nữa, đang ngày một ngày hai tuột khỏi tầm với của mình. Đau đớn quá khi thấy mình lạc lõng ở một thế giới mà không biết đến bao giờ mới có thể coi là thế giới của mình. Và còn gì đau đớn hơn khi đã đánh mất niềm hi vọng, chới với, chới với, không biết phải sống tiếp những ngày tháng sau này thế nào đây?

Cũng biết rằng niềm đau của mình là bé nhỏ đối với biết bao con người vẫn đang phải sống trên cuộc đời này. Nghĩ như vậy để có thêm nghị lực, nhưng cũng nghĩ như vậy để thấy rằng sinh ra trên đời đã là khổ, làm phận nữ còn khổ hơn. Chẳng thế mà nhiều người không muốn con mình là con gái.

Chắc chẵn sẽ có nhiều người cười trên nỗi đau của mình, chỉ hy vọng sống một đời có thể tìm được người có thể khóc cùng nỗi đau của minh. Sống như thế đã là có ý nghĩa và thành công.

Có ai đó tin vào luật nhân quả. Nhưng tại sao có nhiều người sống có nhân nhưng không có quả? Và cũng có nhiều người có quả mà không có nhân?

No comments:

Post a Comment