Thật kỳ lạ bởi cuộc sống cứ mang đến cho em hai niềm vui thì lại tặng em một nỗi buồn. Đã nhiều lúc em tự nhủ mỗi ngày sẽ làm một ngôi sao, bỏ vào hai lọ Vui và Buồn. Nhưng lại nhủ lòng niềm vui và nỗi buồn, thôi thì, để lẫn cho gió cuốn đi bởi nếu ngày nào đó nhận ra nỗi buồn của mình nhiều hơn niềm vui thì lại tăng thêm một nỗi buồn.
Đã có lúc em cố gắng sống cho mình và cố gắng để mình không phải buồn và không bị tổn thương vì bất kỳ một người nào cả. Và em đã làm được. Nhưng giờ đã khác. Có một ai đó gọi em là Ong. Nghĩ lại cũng thấy mình giống như một con ong chỉ biết đi kiếm ăn làm mật và quanh quẩn bên tổ của mình. Em biết mình không nên như vậy bởi ở một mức độ nào đó cách sống ấy đang khiến em dần trở lại là Em của ngày xưa - dễ bị tổn thương và dễ vỡ. Nhưng hiện tại thì em chưa thể thay đổi.
Sau một tuần làm việc căng thẳng mệt mỏi thì weekend là thởi điểm em được nghỉ ngơi về thể xác nhưng lại mệt mỏi về tinh thần. Không biết đây là weekend thứ bao nhiêu em một mình và cũng không biệt đây là weekend thứ bao nhiêu em phải buồn. Nỗi buồn đóng thành nỗi ám ảnh, thành nỗi sợ, thành nỗi tuyệt vọng. Trải qua bao nhiêu chuyện, tại sao em vẫn không thể mạnh mẽ hơn, tại sao em vẫn để mình bị tổn thương? Trải qua bao nhiêu chuyện, tự nhủ lòng, mình đã thận trọng trong cách nhìn người và liều lĩnh trong việc đặt niềm tin rồi thì không có gì phải hối hận, vậy mà có những lúc em vẫn cảm thấy hối hận vì sự lựa chọn của mình? Tại sao có những phút giây có cảm giác sống với quá khứ buồn vẫn dễ chịu hơn hiện tại bởi cái quá khứ ấy dù buồn đến đâu cũng đã qua và không thể làm mình tổn thương hơn được nữa.
Cuộc sống vốn phức tạp và mệt mỏi (khác hẳn với cái màu hồng mà cho đến giờ em vẫn thường ảo tưởng). Mang lại niềm vui và hạnh phúc cho nhau thì khó, chứ mà làm nhau buồn thì dễ lắm. Sự cằn nhằn trong những lúc không thích hợp cũng có thể mang đến một nỗi buồn. Sự cố chấp trong một lúc tức giận cũng mang tới một nỗi buồn. Sự vô tâm trong lúc cần quan tâm cũng mang đến một nỗi buồn... Sao con người ta không thể sống yêu thương nhau hơn, dịu dàng với nhau hơn, biết thông cảm cho nhau hơn? Sao con người ta không nghĩ đến việc bù đắp cho nhau thay việc trì triết và quát tháo? Sao con người ta không thể sống vì nhau hơn và nghĩ cho nhau hơn? Sao con người ta chỉ biết Yêu chứ không biết Thương? Sao con người ta (và cả em) không thể từ bỏ cái tôi của mình một chút thôi để đem lại hạnh phúc cho người khác?
Em đã nghĩ và đã viết về hạnh phúc – Là những niềm vui nhỏ nhoi mà em đã cố góp nhặt trong cuộc sống. Nhưng cứ nhặt được hai niềm vui lại thấy một nỗi buồn.
******************
... Có những lúc
... ngay cả những nỗi buồn
... cũng mạnh mẽ ồn ào
... không dấu nổi...
No comments:
Post a Comment