Thế là em bé của mẹ cũng sắp 38 tuần rồi và thấm thoát cũng gần 1 năm ngày mẹ bắt đầu cuộc sống mới. Trong suốt thời gian ấy có biết bao điều thay đổi. Nỗi buồn có, mệt mỏi có, căng thẳng có, nhưng sau cùng mẹ vẫn cảm thấy thực sự hạnh phúc (Trộm vía mấy trăm cái)
Hôn nhân rút cục không khó khăn như mẹ tưởng. Đấy là khi mẹ nhận ra người đàn ông của cuộc đời mình đã trưởng thành, có trách nhiệm hơn, và biết yêu thương mẹ con mình hơn khi con của mẹ lớn lên từng ngày trong bụng. Đấy là khi hàng ngày mẹ vẫn được gặp và được hưởng đầy đủ sự quan tâm, yêu thương, chăm sóc của ông bà ngoại. Đấy là khi mẹ cảm nhận được cả tình yêu thương từ phía ông bà nội để lại tự nhủ chắc sau này mình khó có thể đối tốt với con dâu của mình như thế. Và đấy là khi mẹ thực sự cảm nhận được ngôi nhà thứ hai của mình cũng đang trở thành cái gọi là “Nhà mình”. Để rồi sau này khi có đủ điều kiện xây nhà mới, mẹ sẽ luôn có 3 nơi để về và để gọi là NHÀ.
Mẹ cũng cảm ơn bề trên đã mang lại cho con những điều ấy. Được sinh ra trong đầy đủ tình yêu thương, đấy là điều hạnh phúc nhất của mỗi một con người. Mẹ mong con của mẹ sau này trước hết sẽ là một đứa trẻ sống tình cảm, biết yêu thương và tôn trọng ông bà, cha mẹ, từ đó biết vươn lên để sống có ích, xứng đáng với những điều cuộc sống đã dành cho con.
Chắc cũng một, hai tuần nữa thì con yêu sẽ chào đời. Mẹ đã tự nhủ khi nào bụng thật to sẽ chụp một cái ảnh thật hoành tráng kỷ niệm lần mang thai con. Nhưng mừ tới giờ bụng vẫn bé. Thôi thì bố mẹ quyết định cứ chụp vì nhỡ đâu thủi thui cái mồm mẹ tuần sau là con đã đòi ra thì lại chẳng được cái ảnh nào. Hì hụi suốt khoảng 10 phút buổi chiều chủ nhật, và sau một hồi chọn lựa thì mẹ chẳng ưng được cái nào cả vì ảnh tối quá. Chẳng hiểu vì thời tiết xấu, hay tại cái máy ảnh kém chất lượng hay do tay nghề của bác thợ ảnh là bố con hay vì cả ba nguyên nhân trên mà chất lượng ảnh không tốt. Túm lại một túm chỉ có duy nhứt một cái ảnh sáng sủa, rõ ràng để con tham khảo, nhưng lại chẳng thấy cái bụng và cái mặt mẹ, (ảnh lại chụp từ trên xuống thay vì từ dưới lên nên tay chân mẹ trông chẳng được dài cho lắm hí hí). Nhưng nếu có điều kiện, mẹ hứa sẽ chụp một cái khác vào một ngày đẹp giời cho con xem. Nhé!
No comments:
Post a Comment