Wednesday, May 20, 2009

VÌ SAO EM THÍCH Ở RIÊNG?

Xin chú thích là bài này không phải em viết, chỉ là em cóp ở bờ lóc của mẹ Hà An là bạn của nhà Siêm. Hoàn cảnh mẹ này không hoàn toàn giống với em chẳng hạn như em đi làm về là cấm có cái gì khiến em rời xa con em được hay mẹ chồng em chỉ muốn can thiệp em nên như này như này chứ không bao giờ "bắt" em phải thế kia thế kia. Dưng mà về cơ bản là em thấy mẹ ấy viết rất đi vào lòng em. Cám ơn mẹ nó đã viết ra những điều mà không phải chỉ của riêng ai.

Vì sao em thích ở riêng.

Ai mà biết cảnh nhà em thể nào cũng nghĩ em đúng là đồ dâu Tây, đồ phù thuỷ cưỡi chổi, sướng quá rửng mỡ.

He he, đúng thế thật, nghĩ lại em đúng là lười hơn hủi, em sáng bảnh mắt là em đi làm, con khóc hời hời em cũng kệ, dỗ thêm con thì em lại muộn làm, thằng sếp nó lại chửi. Tối em về cơm canh đã sẵn sàng, con em đã tắm rửa ăn uống xong, em ăn xong, phủi đít đứng dậy là có người dọn dẹp, rửa bát, thế rồi em bế con lên phòng hai mẹ con cấu véo, thơm thít trêu trọc nhau thì ôm nhau lăn quay ra ngủ. Có hôm chồng em rủ đi chơi thế là em lại đưa con cho ông bà, osin trông, em với chồng ra đường lượn hâm nóng tình yêu cứ như còn son rỗi.

Mẹ chồng em thì tâm lý, chăm làm, đảm đang, nhanh nhẹn, thương yêu con cái và cháu chắt, kể cả con dâu cũng yêu thương. Nói ra thì xấu hổ, em thì chưa mua cho MC cái chi, nhưng MC thì mua cho em quần áo, đi nước ngoài cũng nhớ phần con dâu, em có bầu thì mẹ cho đi ăn hải sản ở tiệm, hết cua đến ghẹ, đến tôm. Em được mẹ chồng chăm như mẹ ruột chăm vậy. Em với MC cãi nhau đôi lần, chỉ có em hay chấp vặt, chứ MC em chẳng để bụng.

Ấy thế thì em muốn gì?

Em muốn ở riêng lắm.

Thứ 1 là vì đã lớn rồi, ở chung thì chỉ ăn bám thôi chứ phụng dưỡng được ngày nào? VC em đưa có vài triệu thế là tha hồ ăn uống, điện dùng xả láng, điều hoà bật tẹt ga... Rồi MC còn phải hầu cơm, hầu nước chứ mong gì chúng nó hầu. Thế cho nên đã đến lúc phải tự lập rồi. Từ em đến chồng phải thay đổi. Ít đi chơi hơn, chăm con hơn, có trách nhiệm hơn rồi. Cứ ở chung bao giờ lớn.

Thứ 2 là vì em muốn được làm người chăm sóc gia đình. Em thực ra là ko lười, em chẳng mong được hầu hạ như thế. Bà cho ăn gì, em ăn nấy, em có nấu thí sợ mọi người chê, em đi chợ thí sợ chê đắt. Nhà cửa em cũng chẳng dám sắp xếp vì có phải nhà em đâu. Em thì rất thích nấu ăn (tuy vụng thối vụng nát) , em rất thích sắp xếp nhà cửa (ngày xưa hồi đi học, em rất thích chuyển nhà, vì chuyển nhà lại được dọn dẹp đồ, ý thích này hơi dở hơi). Thế mà giờ em ko nhúc nhắc tí nào. Em muốn nấu cho chồng em ăn, nấu kỳ cạch cả buổi mà em ko dám ăn nhiều sợ hết phần chồng, nhưng mà lâu lắm chồng em chưa ăn gì do em nấu. Ở chung em ko phải là bà chủ gia đình, em chỉ là phận con cái, mẹ chỉ gì, em làm nấy, mẹ cho ăn gì, em ăn nấy, mẹ bảo sao, em nghe vậy. Thế có khác nào em vẫn ở với mẹ em đâu cơ chứ, mẹ em còn được cãi, đằng này...

Thứ 3 là vì bất đồng. Bất đồng là chuyện đương nhiên, em ở với mẹ em mà 2 mẹ con còn cãi nhau nữa là. MC em là một người phụ nữ cực kỳ đảm đang và bao năm nay bà đã là chủ cái nhà này, điều đó làm bà rất tự tin. Tức là món đó thì phải nấu cách đó, món kia phải như thế kia, ko ai làm như thế này cả. Cái đó con phải làm như thế... Bà sắp xếp, chỉ tay, bà bắt em phải theo.

Ok nếu những chuyện MC bắt em làm chỉ là chuyện liên quan đến em với anh thì ko sao, nhưng liên quan đến cách dậy con thì em ko muốn theo chút nào. Từ cách nấu ăn cho con, cho con ăn, dậy con, cho cháu ngủ... tất cả MC đều bắt em làm theo cách đấy. Em ko muốn theo đâu, nhưng để yên ấm nhà cửa em ok. Cháu ko ăn bà bảo cho ăn rong, thôi ok cho ăn rong cho xong ko thì bà với ông lại xuýt xoa. Cháu cả tuần ăn mỗi món cháo thịt, thôi cũng được, cứ để bà nấu. Cháu ăn vạ, em định phạt con thì hết ông với bà lại chiều cháu. Kể sao cho siết những lúc bất đồng. Bất đồng thì ấm ức, nếu em nói lại với MC thì thể nào đôi bên cũng cảm thấy khó chịu.

Chưa kể đến chồng em lúc nào mẹ cũng nhất, mẹ nói gì cũng đúng, mẹ xuýt xoa là sót mẹ ngay. Chồng em tâm sự rất thật là ko hiểu sao anh thấy mẹ cái gì cũng đúng. Đấy, thế thì còn nói làm gì. Em sống ở đây, em là đồ thừa, em lúc nào cũng cảm thấy ức chế khi sống dưới cái bóng của MC em. Có những VC cãi nhau chỉ có chuyện bé tí nhưng chồng em bảo mẹ thế này, hay là bênh mẹ, ấy thế là em sôi máu lên, em ko thể nào mà chịu được cuộc sống luôn có MC chi phối được.

Còn ngoài ra đó là em mong có cái ko gian riêng, cuộc sống riêng của em, đứa con và ông chồng của riêng em. Nói thật với mẹ em em còn muốn thuê nhà đi ở riêng nữa là.

Nhà là nơi mình cảm thấy thoải mái nhất, là nơi mình hạnh phúc và muốn trở về, em đang mong đến ngày có được điều đó lắm. Vì thế em muốn ở riêng.

No comments:

Post a Comment